Thứ Sáu, 22 tháng 11, 2013

CÁC CÂU CHUYỆN


1.     BÀN TAY YÊU THƯƠNG

Trong một tiết dạy vẽ, cô giáo bảo các em học sinh lớp một vẽ về điều gì đã làm cho các em thích nhất trong đời. Cô thầm nghĩ: “chắc rồi các em cũng lại vẽ những gói quà, những ly kem, những món đồ chơi, quyển truyện tranh”. Thế nhưng cô hoàn toàn ngạc nhiên trước một bức tranh lạ của em học sinh tên Douglas: bức tranh vẽ một bàn tay.
Nhưng đây là bà tay của ai? Cả lớp bị lôi cuốn bởi hình ảnh đầy biểu tượng này. Một em đoán: “Đó là bàn tay của một người nông dân”. Một em khác cự lại: “Bàn tay thon thả thế này là bàn tay của một bác sĩ giải phẩu…” cô giáo đợi cả lớp bớt xôn xao dần mới hỏi tác giả. Douglas cười ngượng nghịu: “Thưa cô, đó là bàn tay của cô ạ!”.
Cô giáo ngẩn ngơ. Cô nhớ lại những lúc ra chơi,cô thường dùng bàn tay để dắt Douglas bước ra sân, bởi em là một cô bé khuyết tật, khuôn mặt không được xinh xắn như các trẻ khác, gia cảnh từ lâu lâm cảnh ngặt nghèo. Cô chợt hiểu ra tuy cô cũng vẫn làm đều tương tự với các em khác nhưng hoá ra đối với Douglas bàn tay cô lại mang ý nghĩa sâu xa, một biểu tượng của tình yêu thương.

2.     MÀU SẮC CẦU VỒNG

Ngày xửa, ngày xưa có một lần những màu sắc trong vũ trụ vùng lên tranh chấp quyền lực.  Chúng cãi nhau, cố chứng minh mình là quan trọng nhất, đẹp đẽ nhất, và được yêu thích nhất trong hệ màu sắc tồn tại trên thế gian này.  
Màu xanh lá cây giành quyền nói trước: “Hiển nhiên ta là màu quan trọng nhất. Ta là đại diện của cuộc sống và hình ảnh của hy vọng. Tất cả thiên nhiên đều có màu đồng nhất của ta. Thiếu ta, các sinh vật trên trái đất sẽ chết. Hãy nhìn xung quanh các ngươi kìa, đâu đâu không thấy ta!”
Màu xanh da trời cũng chẳng chịu thua: “Cái nhìn của ngươi thật nông cạn. Ngươi chỉ nhìn thấy những gì thấp ngang tầm mắt mà quên rằng trên bầu trời còn có màu xanh kỳ diệu của ta và xa thật xa, ta cũng là biển cả. Nên nhớ ngàn năm nay nước là mạch sống của loài người và trời cao tạo nên không gian, che chở cho nhân lọai. Không có ta, các ngươi chẳng là gì!”
Màu vàng cười mỉa mai: “Tất cả các ngươi đều vô lý. Chính ta mới là người đem đến niềm vui, hạnh phúc và sự ấm áp cho hành tinh này. Ta là mặt trời! Ta cũng là mặt trăng. Và các tinh tú trên cao cũng có ánh sáng thần kỳ của ta. Thiếu ta, cuộc sống sẽ buồn tẻ và vô vị”.
Màu cam cũng không chịu thiệt thòi: “Hãy nhìn lại đi, ta mới chính là sự sống và sức mạnh. Loài người có thể không nhìn thấy ta ở khắp mọi nơi vì ta lại đại diện cho sự sang trọng và cao quý.   Thiếu vắng ta, các ngươi sẽ không sống nổi. Ta đem đến cảnh đẹp rực rỡ cho bình minh và hoàng hôn. Bên cạnh sắc đẹp của ta, tất cả những màu sắc các ngươi sẽ bị bỏ quên và lu mờ”.
Không thể chịu đựng được nữa, màu đỏ bật dậy: “Ta là hoàng đế màu sắc. Ta thống trị tất cả. Ta là máu, là sự sống. Ta cũng là sự nguy hiểm và can đảm. Không có ta, trái đất này sẽ đơn điệu và cô độc như mặt trăng ngàn năm chẳng một bóng người. Ta là tình yêu và nỗi đam mê”.
Màu tím ưỡn mình lên tiếng: “Chính ta mới đáng được tôn vinh và thần phục. Màu tím là màu của hoàng tộc và quyền uy. Các vua chúa, các nhà lãnh đạo luôn chọn ta là biểu tượng cho quyền lực và trí tuệ.  Mọi người triều bái ta, lắng nghe và tuân lệnh ta”.
Cuối cùng bằng một giọng nói chậm rãi nhưng đầy tính thuyết phục, màu chàm tự khẳng định mình: “Hãy nghĩ về ta, màu sắc của sự im lặng.  Có thể các ngươi đã bỏ quên và không chú ý đến sự tồn tại của ta, nhưng thiếu ta, tất cả các ngươi chỉ có cái dáng vẻ bên ngoài. Ta là hiện thân của suy tưởng, lương tâm, là sâu thẳm trong ý nghĩ. Tất cả các ngươi đều cần ta để soi lại mình, để cân bằng cuộc sống và bình an trong tâm tưởng”.
Đến đây thì tất cả các màu sắc đã cùng nổi dậy, cố dùng miệng lưỡi để đánh bại các địch thủ của mình. Mỗi màu đều tự tôn vinh mình là vua. Tiếng cãi vả, lấn át giọng nói của nhau vang lên, to dần, và to dần. Bất thình lình có tiếng sấm sét và từ trên trời rất cao, một vệt sáng rơi ngang làm chói loà các màu sắc nhỏ nhen giờ đây đang nhắm nghiền đôi mắt sợ sệt. Mưa từ đâu chợt đến. Bắt đầu bằng những giọt nhỏ, sau đó lớn dần, lớn dần, và rơi như trút nước. Tất cả các màu sắc co rúm người. Chúng xích lại gần nhau, nép vào những màu sắc bên cạnh, cố tìm cho mình chút che chở và hơi ấm đồng cảm. 
Từ trên cao, tiếng mưa thì thầm: “Những màu sắc khờ dại các ngươi. Các ngươi đã cố chứng minh điều gì? Tại sao phải ra vẻ ta đây là quan trọng nhất. Chẳng lẻ các ngươi quên rằng, mỗi người trong các ngươi đều có một giá trị như nhau, đều được tạo ra để phục vụ đời sống con người, để góp phần tôn vinh thế giới muôn màu, muôn vẻ. Tại sao không cùng nắm tay nhau và đến với nhau trong hoà bình”.
Các màu sắc thèn thẹn tìm bàn tay nhau!

3.     CHUYỆN CÂY TÁO

Ngày xửa, ngày xưa có một cây táo to, một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo mỗi ngày. Nó leo lên ngọn hái trái ăn, trưa ngủ dưới bóng cây. Nó yêu cây táo và cây táo cũng rất yêu nó.Thời gian trôi qua, cậu bé đã lớn và không còn đến chơi với cây táo mỗi ngày.
Một ngày nọ, cậu bé đến cây táo với vẻ mặt buồn sầu, cây táo reo lên. Cháu không còn trẻ con… Cháu cần tiền… hãy hái trái của ta và bán sẽ có tiền.
Một hôm, cậu bé đã là một chàng thanh niên trở lại và cây táo rất mừng… Ta không còn thời gian… Ta phải lo cho gia đình và ta đang cầu một mái nhà… Hãy chặt cành của ta để dựng nhà… Cây táo buồn bã cô đơn.
Một ngày hè nóng nực, chàng trai – bây giờ đã là người có tuổi quay lại và cây táo rất mừng… Ta cần một chiếc thuyền để cần thư giãn… Hãy chặt thân ta mà làm thuyền…
Nhiều năm sau, chàng quay lại. Xin lỗi con trai của ta và ta chẳng có gì cho cậu nữa. Không còn táo, cháu đâu còn răng nữa mà ăn. Ta cũng chẳng còn cành để con leo trèo nữa. Cháu đã quá già rồi.
Ta thật sự chẳng giúp gì cho cậu nữa, cái duy nhất còn lại là bộ rễ đang chết dần mòn của ta, cây táo nói trong nước mắt.
Cháu chẳng cầu gì nhiều, chỉ cần một chỗ ngồi nghỉ. Cháu đã quá mệt mỏi sau những năm tháng đã qua, ôi thì cái gốc cây già cỗi này là một nơi rất tốt để cho cậu ngồi dựa vào và nghỉ ngơi, hãy đến đây với ta. Chàng trai ngồi xuống và cây táo mừng rơi nước mắt.
Đây là câu chuyện của tất cả mỗi người chúng ta. Cây táo là cha mẹ chúng ta, khi chúng ta còn trẻ chúng ta thích chơi với cha mẹ. Khi lớn lên chúng ta bỏ họ mà đi và chỉ quay trở về khi ta cần họ giúp đỡ. Bất kể khi nào, cha mẹ vẫn luôn sẵn sàng nâng đỡ chúng ta để ta được hạnh phúc.
Chúng ta có thể nghĩ cậu bé rất bạc bẽo với cây táo, và đó cũng là cách mà chúng ta đang đối xử với cha mẹ đấy.

4.                 CÔ GÁI TRONG CỬA HÀNG BÁN ĐĨA

Có một cậu thanh niên 18 tuổi từ lâu mắc một căn bệnh ung thư không thể chữa khỏi. Căn bệnh có thể cướp đi mạng sống của cậu bất cứ lúc nào. Suốt ngày cậu chỉ quanh quẩn trong nhà với bàn tay chăm sóc và tình yêu thương vô bờ bến của bà mẹ. Hầu như cậu không đi ra ngồi, nhưng ở nhà mãi cũng buồn nên một hôm cậu xin phép đi ra phố.
Cậu đi đến cuối phố nơi có rất nhiều cửa hàng. Khi đi ngang qua một cửa hàng bán băng đĩa, cậu nhìn thoáng vào một giây rồi lại bước đi tiếp, chợt cậu đứng khựng lại rồi như sực nhớ ra điều gì đó, cậu quay gót nhìn lại cửa hàng một lần nữa và ngay lập tức cậu hiểu rằng thế nào là tiếng sét ái tình. Cậu mở cửa bước vào, mắt không nhìn gì ngoài cô gái trạc tuổi cậu. Cậu bước đến gần hơn, gần hơn nữa cho đến lúc cậu đứng ngay trước quầy hàng của cô gái.
Cô gái nhìn lên hỏi: “ Anh cần gì ạ?”.
Cô mỉm cười và cậu nghĩ rằng đó là nụ cười đẹp nhất cậu chưa từng thấy. Cậu muốn hôn cô gái ngay lúc đó.
Cậu trả lời: “ Ừm… à… tôi muốn mua một đĩa CD”.
Cậu lấy đại một đĩa rồi trả tiền.
“ Anh có cần gói lại không ạ?”.- Cô gái nhẹ nhàng hỏi, đôi môi lại nở nụ cười duyên dáng.
Cậu gật đầu, cô gái đi ra phía sau rồi quay lại với đĩa CD đã được gói cẩn thận trao cho cậu. Cậu nhận đĩa, bước ra khỏi cửa hàng.Từ hôm đó, ngày nào cậu cũng đến cửa hàng mua một chiếc CD và cô gái lại gói thật đẹp. Cậu đem chiếc đĩa về cất vào tủ, Cậu còn quá e thẹn, không dám mời cô đi uống nước dù cậu rất muốn. Bà mẹ biết chuyện này và bảo cậu con trai hãy can đảm ngỏ lời với cô gái.
Cuối cùng có một ngày cậu lấy hết can đảm đi đến cửa hàng. Lại mua một chiếc đĩa CD như mọi ngày và cô gái lại gói cẩn thận. Cậu đưa tay nhận đĩa từ cô gái và nhân lúc cô không để ý, cậu lại vội vàng để lại số điện thoại lên bàn rồi bỏ chạy…
RRRREEEEENG…
Người mẹ nhất điện thoại. Đầu dây bên kia chính là cô gái bán đĩa CD. Cô xin gặp chàng trai, bà mẹ khóc nức nở: “ Cháu không biết gì sao? Con trai bác vừa qua đời hôm qua…”.
Thoáng sững sờ bên đầu dây bên kia rồi đường dây im lặng, chỉ có tiếng khóc của bà mẹ. Tối hôm đó, bà mẹ bước vào phòng con trai mình. Bà mở tủ quần áo của con ra vì muốn thấy từng bộ đồ con bà đã mặc. Ngăn tủ mở ra, trước mắt bà là hàng chồng đĩa CD, tất cả đều còn nguyên chưa bóc ra. Bà rất ngạc nhiên và cầm lên một chiếc, bắt đầu mở giấy gói ra. Bên trong lớp giấy gói là một chiếc CD và một mảnh giấy nhỏ rơi xuống.
Mảnh giấy ghi “ Xin chào… Em nghĩ anh đáng yêu lắm. Anh có muốn đi dạo với em không? Thương, Jacquelyn”.
Người mẹ mở một đĩa khác… Lại có một mảnh giấy khác với dòng chữ: “ Xin chào… Em nghĩ anh đáng yêu lắm. Anh có muốn đi dạo với em không? Thương, Jacquelyn.”




5.     CUỘC ĐỜI TƯƠI ĐẸP

Khi nhìn thấy cụm bồ công anh mọc trong vườn, tôi cho chúng là cỏ dại và tìm cách nhổ đi ngay. Bọn trẻ lại rủ nhau kết vòng hoa bồ công anh tặng Mẹ hay đôi khi chỉ thích thú phù miệng thổi tung nhũng cánh hoa vàng nhỏ li ti lên trời như là cách … bói ước mơ.
Khi chạm phải một gả say trên đường tự dưng mỉm cười ngu ngơ với mình, tôi lập tức né xa, tay giữ chặt ví, biết đâu gả lại có ý định xấu. Bọn trẻ rất vô tư, chúng chỉ thất người nào mỉm cười với mình là mỉm cười đáp lại ngay …
Khi radio phát lên bài hát mà mình yêu thích, tôi đã thấy mình quá già để có thể ngâm nga theo giai điệu nên chỉ ngồi im lặng gật gù lắng nghe. Bọn trẻ thì khác, chỉ cần bật nhạc lên là như chúng ở vào một thế giới khác. Chúng dang hai tay như bay, mắt nhắm nghiền, nhúng nhảy hay quay vòng ngất ngây theo nhạc đến mức có thể ngã lăn ra sàn nhà cười vang giòn giã.
Mỗi đêm cầu nguyện, tôi xin Chúa hãy ban cho tôi thêm cái này, thêm cái nọ. Bọn trẻ nghịch ngợm hơn, chúng thì thầm “ Chào Chúa! Cảm ơn vì đã ban cho chúng con đồ chơi và những đứa bạn đáng yêu.Hãy lấy cây gậy của Người xua tan những giấc mơ xấu để tối nay con được ngủ ngon. Thiên đàng chắc chắn đẹp lắm phải không ạ? Nhưng chúng con luôn muốn được ở với bố mẹ hơn!!!”
Trên đường gặp phải một vũng bùn, tôi cố né chân đểbùn khỏi bết lên quần áo, tôi lo giầy mọi người lấn bùn và làm bẩn cả thảm. Bọn trẻ mơ mộng hơn, chúng vốc từng vốc bùn chơi xây cầu hoặc thậm chí đào lung tung hy vọng tìm ra vài chú …giun đất …
Khi tôi nhìn cuộc sống qua lăng kính trẻ thơ, tôi tận hưởng cuộc sống trong những điều nhỏ bé để khi quay lưng nhìn lại, tôi cảm thấy cuộc sống thật sự tuyệt vời ….
Hãy học cách sống trong mỗi giây phút, mỗi ngõ ngách của cuộc sống như tôi đã học cách yêu tha thiết cuộc sống này từ chính các con tôi …


6. ĐIỀU ĐÁNG SỢ NHẤT

Điều đáng sợ nhất trong cuộc sống không phải là cái chết, mà là bị quên lãng … bị xem là hạt bụi sau những vòng hào quang rực rỡ.
Là khi người bạn yêu dấu nhất … từ bỏ tấm chân tình của bạn để chạy theo những điều hư ảo.
Là khi bạn bày tỏ nổi niềm sâu kín nhất với một người và bị cươi vào mặt.
Là khi người bạn thân quá bận rộn với cuộc sống đã không thể an ủi bạn khi bạn cần được nâng đỡ tinh thần.
Là khi dường như không còn ai trên cõi đời quan tâm đến bạn. Cuộc sống vốn luôn đầy ấp những niềm đau, liệu có bao giờ độ lượng hơn. Bao giờ mọi người biết qua tâm đến người khác và nhín chút thời giờ cho nhưng người đang cần giúp đỡ.
Mỗi người chúng ta điều có một vai diễn trên sàn diễn của cuộc đời.
Mỗi người chúng ta điều có trách nhiệm với mọi người xung quanh, nói với họ rằng chúng ta yêu mến họ.
Nếu bạn không quan tâm đến người khác, bạn sẽ không bị trừng phạt đâu, đơn giản bạn chỉ bị lãng quên, hững hờ y như bạn đã từng đối với người khác.
Những dòng trên đây được viết bởi một cô gái trẻ đã tự tìm đến cái chết cách đây không lâu.
Vậy từ hôm nay, chúng ta hãy tập thói quen bày tỏ sự quan tâm đến người khác. Đâu mất gì khi chúng ta mỉm một nụ cười, siết chặt một bàn tay, thốt lên một lời khích lệ hoặc đơn giản nói rằng chúng ta muốn lắng nghe.



7. GIÁ TRỊ CỦA THỜI GIAN

Một kỹ sư đã tính ra được rằng với một thanh sắt nặng 5kg, chúng ta có thể làm được một trong những việc sau đây :
-    Nếu làm đinh sẽ bán được 10 USD.
-    Nếu làm kim may sẽ bán được 300 USD.
-  Còn nếu dùng làm những cái lò xo đồng hồ sẽ đem lại 25.000 USD.
Mỗi ngày đều cho ta 24 giờ bằng nhau, cò sử dụng những “nguyên liệu”đó như thế nào, dùng chúng để làm gì là tuỳ thuộc vào chúng ta.
Thời gian là một trong những thứ hiếm hoi duy nhất mà khi đã mất rồi chúng ta không thể nào tiềm lại được .Tiền bạc mất đi có thể tiềm lại được. Ngay cả sức khoẻ nếu có mất đi cũng có khả năng phục hồi được.Nhưng thời gian sẽ không bao giờ quay bước trở lại .
Không có cụm từ nào tai hại cho bằng ba chữ “giết thời gian”. Nhiều người tìm những thú vui, những việc làm để mong giết thời gian.Thật ra chúng ta được ban cho thời gian là để sử dụng chứ không phải để giết.
Bạn có nhận ra được giá trị thời gian.

8. HAI BIỂN HỒ

Người ta bảo ở Palestin có hai biển hồ. Biển hồ thứ nhất gọi là biển chết. Đúng như tên gọi, không có sự sống nào ở bên trong cũng như xung quanh biển hồ này, không có một loài cá nào có thể sống trong hồ này mà người uống phải cũng bị bệnh. Ai ai cũng không muốn sống ở gần đó. Biển thứ hai là Galilê. Đây là biển hồ thu hút rất nhiều khách du lịch. Nước ở hồ lúc nào cũng trong xanh mát rượi, con người có thể uống được mà cá cũng sống được. Nhà cửa cất rất nhiều ở đây. Vườn cây xanh tốt nhờ nguồn nước này.
Nhưng điều kỳ lạ là hai biển hồ này đều đón nhận nguồn nước từ sông Gio-dan. Nước sông Gio-dan đổ vào biển chết, biển chết đón nhận và giữ lại cho riêng mình mà không chia sẻ nên nước trong biển chết trở nên mặn chát. Biển hồ Galilê cũng đón nhận nguồn nước từ sông Gordan rồi từ đó tràn qua các hồ nhỏ và sông lạch, nhờ vậy mà nước trong biển hồ này luôn sạch và mang lại sự sống cho cây cối, muôn thú và con người.
Một định lý trong cuộc sống mà ai ai cũng đồng tình. Một ánh lửa chia sẻ là một ánh lửa lan tỏa. Một đồng tiền kinh doanh là một đồng tiền sinh lời. Đôi môi có hé mở mới thu nhận được nụ cười. Bàn tay có rộng mở và trao ban, tâm hồn mới tràn ngập niềm vui và hạnh phúc.
Thật bất hạnh cho ai cả cuộc đời chỉ biết giữ cho riêng mình. Sự sống trong họ rồi cũng sẽ chết dần chết mòn như nước trong lòng biển chết.

9. HÃY LÀ CHÍNH BẠN

Hãy tự tin khi một mình đối diện với bão táp cuộc đời, nhưng cũng đừng từ ti khi phải nhờ đến sự giúp đỡ của những bàn tay thân ái.
Hãy hào phóng với những người cần giúp đỡ, nhưng hãy dè sén với chính bản thân mình.
Hãy tỉnh táo nhận thức giới hạn của bản thân, nhưng hãy cứ mơ mộng để tin vào phép lạ
Hãy gieo rắc niềm vui và chia sẻ nỗi buồn với những người chung quanh.
Hãy dẫn đường cho những người lạc lối và hãy để cho người khác dẫn dắt khi phân vân giữa bao lối  rẽ cuộc đời.
Hãy là người đầu tiên chúc mừng chiến thắng của đối phương và hãy là người sau cùng lên tiếng về sự sai lầm của người cộng sự.
Hãy chuẩn bị cho từng bước đi để đừng vấp ngã vã hãy định rõ mục tiêu để đừng lạc bước sai đường.
Hãy yêu người yêu bạn, và hãy yêu những người … không yêu bạn vì mọi việc điều có thể thay đổi.
Và sau cùng hãy là chính bạn.

10. HÃY LÀ CHÍNH BẠN

Hãy tự tin khi một mình đối diện với bão táp cuộc đời, nhưng cũng đừng từ ti khi phải nhờ đến sự giúp đỡ của những bàn tay thân ái.
Hãy hào phóng với những người cần giúp đỡ, nhưng hãy dè sén với chính bản thân mình.
Hãy tỉnh táo nhận thức giới hạn của bản thân, nhưng hãy cứ mơ mộng để tin vào phép lạ
Hãy gieo rắc niềm vui và chia sẻ nỗi buồn với những người chung quanh.
Hãy dẫn đường cho những người lạc lối và hãy để cho người khác dẫn dắt khi phân vân giữa bao lối  rẽ cuộc đời.
Hãy là người đầu tiên chúc mừng chiến thắng của đối phương và hãy là người sau cùng lên tiếng về sự sai lầm của người cộng sự.
Hãy chuẩn bị cho từng bước đi để đừng vấp ngã vã hãy định rõ mục tiêu để đừng lạc bước sai đường.
Hãy yêu người yêu bạn, và hãy yêu những người … không yêu bạn vì mọi việc điều có thể thay đổi.
Và sau cùng hãy là chính bạn.
Khi Chúa Nói...
Maranatha sưu tầm

Một người thì thầm: “Lạy Chúa, xin hãy nói với con.” Và một chim chiền chiện hót. Nhưng ông không buồn nghe.
Ông lại hô to:“Lạy Chúa, xin hãy nói với con.”Và sấm sét nổ ngang trời. Nhưng ông chẳng lắng nghe.
Ông bỗng nhìn quanh và nói: “Xin cho con nhìn thấy Chúa.” Và một ngôi sao lấp lánh sáng ngời. Ông cũng không hề lưu tâm.
Và ông thét lên: “Xin cho con thấy phép lạ!” Một sự sống ra đời. Nhưng ông không hề biết.
Rồi ông khóc than tuyệt vọng: “Xin chạm đến con, và cho con biết Chúa đang hiện diện.”
Ngay lúc đó, Chúa cúi xuống chạm vào ông. Nhưng ông đuổi con bướm và bỏ đi nơi khác.

Đừng bao giờ bỏ lỡ một hồng ân, vì hồng ân đó không bao giờ được gói ghém trong bao bì bạn mong đợi.  (Luca 2: 8-20) 

11. MẸ LẠNH LẮM PHẢI KHÔNG

Vào một đêm trước Giáng sinh, một thiếu phụ mang thai lần bước đến nhà người bạn nhờ giúp đỡ. Con đường ngắn dẫn đến nhà người bạn có một con mương sâu với cây cầu bắc ngang. Người phụ nữ trẻ bổng trợt chân chúi về phía trước, cơn đau đẻ quặn lên trong chị. chị hiểu rằng mình không thể đi xa hơn được nữa,  chị liền bò về phía bên dưới cầu.
Đơn độc dưới chân cầu, chi đã sinh một bé trai. Không có gì ngoài những chiếc áo bông dày đang mặc, chị lần lượt gỡ bỏ áo quần và quấn quanh mình đứa con bé xíu, vòng từng vòng giống như một cái kén. Thế rồi, tìm thấy một miếng bao tải, chị trùm vào người và kiệt sức bên cạnh con.
Sáng hôm sau, một phụ nữ trẻ lái xe đến gần cầu, chiếc xe bổng chết máy. Bước ra khỏi xe và băng qua cầu, bà nghe một tiếng khóc yếu ớt ở bên dưới. Bà chui xuống cầu để tìm. Nơi đó bà tìm thấy một đứa trẻ nhỏ xíu, đói lã, nhưng vẫn còn ấm còn bà mẹ đã chết cóng.
Bà đem đứa bé về và nuôi dưỡng. Khi lớn lên cậu bé thường hay đòi mẹ nuôi kể lại câu chuyện đã tìm thấy mình. Vào một ngày lễ Giáng sinh, đó là sinh nhật thứ 12, cậu bé nhờ mẹ nuôi đưa đến mộ người mẹ tội nghiệp. Khi đến nơi, cậu bảo mẹ nuôi ở xa trong lúc cậu cầu nguyện. Cậu bé đứng cạnh ngôi mộ, cúi đầu và khóc. Thế rồi cậu bé bắt đầu cởi quần áo. Bà mẹ nuôi đứng nhìn sững sờ khi cậu cởi bỏ tất cả và đặt lên mộ mẹ mình.
Chắc là cậu không thể cởi bỏ tất cả. Bà mẹ nuôi nghĩ cậu sẽ lạnh cóng. Song cậu bé đã cởi bỏ tất cả và đứng run rẩy. Bà mẹ nuôi đến bên cạnh và bảo cậu mặc đồ trở lại. Bà nghe cậu bé gọi người mẹ mà cậu chưa bao giờ biết: “Mẹ đã lạnh hơn con lúc này, phải không mẹ”. Và cậu bé oà khóc.



12. CUỘC SỐNG VÀ NHỮNG VA ĐẬP

Hãy nghe một viên sỏi kể về nguồn gốc của mình: “Tôi vốn là một tảng đá khổng lồ trên núi cao, trải qua bao năm tháng dài đăng đẳng bị mặt trời nung đốt, người tôi đầy vết nứt. Tôi vỡ ra và lăn xuống núi, mưa bão và nước lũ cuốn tôi vào sông suối.
Do liên tục bị va đập, lăn lộn, tôi bị thương đầy mình. Nhưng rồi chính những dòng nước lại làm lành những vết thương của tôi. Và tôi trở thành một hòn sỏi láng mịn như bây giờ”.
Bạn nghĩ gì khi nghe câu chuyện trên? Cảm thấy lý thú với chuyến đi của hòn sỏi hay xúc động trước ánh mắt lạc quan của nó đối với cuộc đời đầy biến động? Đã bao giờ bạn thấy được rằng chính những chông gai mới tạo nên những hình hài đẹp và ấn tượng, dù là hình hài được tạo bởi chính những vết thương và sự đớn đau?
Có thể là bạn, có thể là tôi, cuộc sống chẳng bao giờ chỉ mang đến nỗi đau, cũng chẳng bao giờ chỉ mang đến niềm hạnh phúc. Vượt qua được gian khổ, vượt qua những cuộc thử thách, vượt qua được những nỗi đau là bạn đã tự làm hoàn thiện chân dung mình.
Cuộc sống là vô vàn những điều biến động. Vì vậy, cho dù trong khó khăn hay trong hạnh phúc, cũng mong bạn luôn nhớ cuộc hành trình của hòn sỏi để sống tự tin hơn, để mang những yêu thương xoa dịu và làm lành những vết thương. Sự va đập của cuộc sống chẳng có gì đáng sợ đâu bạn ạ!

13. MỘT CHÚT TRONG CUỘC ĐỜI.

Bạn hay xem thường những điều nhỏ bé trong cuộc sống? Bạn cho nó chỉ là một chút  không đáng quan tâm ? Không đâu bạn ạ.
Một chút những viên đá nhỏ có thể tạo thành một ngọn núi lớn.
Một chút những bước chân có thể đạt đến hàng dặm.
Một chút hành động của tình yêu thương và lòng tử tế cho thế giới những nụ cười tươi thắm nhất.
Một chút lời an ủi có thể làm dịu bớt những đau thương to tát.
Một chút ôm siết ân cần có thể làm khô đi những giọt nước mắt.
Một chút ánh sáng từ những ngọn nến có thể làm đêm không còn tối nữa.
Một chút ký ức, kỷ niệm có thể hữu ích cho nhiều năm sau.
Một chút những giấc mơ có thể dẫn đường cho những công việc vĩ đại.
Một chút khát vọng chiến thắng có thể mang đến thành công.
Đó là những cái một chút nhỏ bé có thể mang đến niềm hạnh phúc lớn nhất cho cuộc sống của chúng ta.
Nào, bây giờ chúng mình sẽ đi cùng gặt những ai đã trao tặng cho chúng nình những cái một chút đó và nói với họ rằng: “Cảm ơn bạn vì tất cả những một chút mà bạn đã giúp đỡ cho tôi.”

14. MỘT LY SỮA

Một cậu bé nghèo làm nghề bán hàng rong để kiếm tiền ăn học. Một ngày nọ nhận thấy mình chỉ còn mỗi một hào mà bụng đang đói. Cậu định bụng sẽ sang nhà kế bên xin một bữa ăn. Một phụ nữ trẻ đã ra mở cửa. Bối rối trước cuộc gặp gỡ không chờ đợi này, nên thay vì xin ăn cậu lại xin uống. Người phụ nữ đoán là cậu đang đói bèn mang cho cậu một ly sữa lớn.
Cậu chậm chạp nhấp từng ngụm sữa rồi hỏi: Cháu sẽ trả cô bao nhiêu ạ?
Người phụ nữ trả lời: cháu không nợ cô cái gì cả. Mẹ cô đã dạy không bao giờ nhận tiền trả cho lòng tốt.
Cậu bé cảm kích đáp: cháu sẽ biết ơn cô từ sâu thẳm trái tim cháu.
Khi ra đi cậu cảm thấy khoẻ khắn hơn và niềm tin của cậu vào con người như cũng mãnh liệt hơn. Trước đó, cậu gần như muốn đầu hàng số phận.
Nhiều năm sau người phụ nữ bị ốm nặng. Các Bác sĩ địa phương đành bó tay. Họ chuyển bà đến Thành Phô lớn để các chuyên gia nghiên cứu căn bệnh lạ lùng này. Tiến sĩ Howard Kelly được mời đến tham vấn. Khi ông nghe tin thị trấn nơi người phụ nữ ở, một tia sáng ánh lên trong mắt ông. Ngay lập tức ông khoát áo và đi ngay đến phòng bệnh của người phụ nữ nọ. Ong nhận ra ân nhân của mình năm xưa. Quay về phòng hội chuẩn, ông quyết định sẽ dốc hết sức để cứu sống bệnh nhân này. Và cuối cùng nổ lực của ông đã được đền bù.
Tiến sĩ Howard Kelly đề nghị phòng y vụ chuyển cho ông hoá đơn viện phí của ân nhân để xem lại. Ông viết vài chữ ở bên lề của tờ biên lai và cho chuyển nó đến người phụ nữ. Bà nhìn tờ hoá đơn, biết rằng mình sẽ thanh toán nó cho đến hết đời mới xong. Bỗng nhiên có cái gì ở đó bên lề khiến bà chú ý và bà đọc được những dòng chữ này: “ Trị giá hoá đơn bằng một ly sữa”. Ký tên: Tiến sĩ Howard Kelly.

15. MỘT CHUYỆN TÌNH


Một hôm, tôi dậy sớm xem hừng đông ló dạng.
Ôi, công trình Thiên Chúa đẹp không bút nào tả xiết.
Mắt ngắm nhìn, tôi ngợi khen Thiên Chúa vì kỳ công của Người.
Tôi ngồi đấy, và thấy rằng Chúa đang hiện diện.

Người hỏi tôi: “Con yêu mến Ta không?”
Tôi đáp lại:
“Lẽ tất nhiên, Lạy Chúa! Chúa là Thiên Chúa và Đấng Cứu Độ con”

Và Người hỏi: “Nếu con mang khuyết tật, con còn mến ta không?”
Tôi ngỡ ngàng. Tôi nhìn xuống tay chân và toàn bộ hình hài rồi nghĩ rằng
có bao điều tôi sẽ không làm được, những điều tôi thấy là đương nhiên.
Và tôi trả lời: “Hẳn là sẽ khó, Lạy Chúa, nhưng con vẫn yêu Chúa”
Rồi Người lại hỏi: “Nếu con mù, con vẫn còn yêu các tạo vật của Ta không?”
Làm sao yêu một điều mình không thấy?
Và tôi nghĩ đến bao nhiêu người mù trên thế giới,
và biết bao người như họ vẫn yêu mến Chúa và tạo vật Người.
Thế nên tôi đáp lời: “Nghĩ như thế thật đau, nhưng con vẫn yêu Người”

Rồi Người tiếp tục hỏi: “Nếu con điếc, con còn lắng nghe Lời Ta không?”
Làm sao nghe được điều gì nếu tai mình bị điếc?
Rồi tôi chợt hiểu. Nghe Lời Chúa không chỉ bằng đôi tai, mà bằng cả tấm lòng.
Tôi trả lời: “Thật khó lòng, nhưng con vẫn yêu mến Lời Người.”

Và rồi Người lại hỏi: “Nếu con câm, con vẫn còn ca tụng Danh Ta?”
Làm sao ca hát khi mình không còn được cất tiếng?
Nhưng tôi nhận ra rằng: Chúa muốn ta vang ca lên từ trái tim và tận đáy tâm hồn.
Tiếng ca hát của ta có thế nào cũng được. Và ngợi khen Chúa không chỉ là hát ca, nhưng trong những ngày gian nan, ta vẫn ca ngợi Chúa bắng cách cảm tạ Người.
Vì thế tôi mới nói: “Dù con không thể hát, con vẫn còn ngợi ca Chúa”
Tôi nghĩ rằng mình đã trả lời hay, nhưng...

Thiên Chúa hỏi: “THẾ VÌ SAO CON PHẠM TỘI?”
Tôi trả lời: “Vì con chỉ là con người. Con chưa phải trọn lành.”

“THẾ SAO KHI YÊN ỔN CON ĐI XA TA THẾ?
SAO KHI NGUY NAN CON MỚI CẦU NGUYỆN HẾT LÒNG?”
Tôi câm miệng. Tôi chỉ còn biết khóc.

Chúa lại tiếp tục hỏi: “Sao con chỉ hát với cộng đoàn và trong buổi tĩnh tâm?
Sao con chỉ kiếm tìm Ta trong thời gian thờ phượng?
Sao con cầu xin bao nhiêu thứ chỉ vì bản thân con?
Sao con cầu xin mà thiếu lòng xác tín?
Lệ trào mi chảy xuống má của tôi.
“Sao con xấu hổ về Ta?
Sao không rao giảng cho ra Tin Mừng?
Sao khi gặp gian truân,
con khóc lóc với người khác trong khi Ta trao vai mình cho con khóc?
Sao con chối từ khi Ta cho con cơ hội phục vụ Danh Ta?”

Tôi muốn trả lời, nhưng biết nói gì đây?
“Ta ân ban cho con sự sống, không phải để con vứt bỏ.
Ta ân ban cho con tài năng để phục vụ, nhưng con vẫn quay lưng.
Ta mặc khải Lời cho con, nhưng con không thêm gì trong hiểu biết.
Ta nói khó với con, nhưng con cứ bịt tai.
Ta chúc phúc cho con, nhưng con hướng mắt nhìn nơi khác.
Ta sai tôi tớ đến với con, nhưng con ngồi yên khi họ bị đuổi xua.
Ta nghe lời con cầu và đã nhậm lời mọi điều con cầu khẩn.
“CON CÓ THỰC SỰ YÊU MẾN TA CHĂNG?”

Tôi không thể trả lời. Làm sao trả lời đây? Tôi vô cùng bối rối.
Không còn lời biện bạch. Tôi có thể nói gì đây?
Lòng kêu thét và mắt tôi đẫm lệ,
Tôi trình Người: Lạy Chúa, xin thứ tha. Con không xứng làm con của Chúa.”
Chúa đáp lời: “Ân Huệ của Cha đấy, con ơi”
Tôi bèn hỏi: “Sao Chúa vẫn tha thứ cho con? Sao lại yêu con đến thế?”
Chúa trả lời: “ Vì con là công trình Sáng Tạo của Ta.
Con là con của Ta. Ta chẳng thể nào bỏ rơi con.

Khi con khóc, Ta đồng cảm và cùng khóc với con.
Ta cùng cười với con, khi con reo vui hớn hở.
Khi con xuống tinh thần, Ta luôn khích lệ con.
Ta nâng con dậy, khi con vấp ngã,
Khi con mệt mỏi, Ta bồng bế con.
Ta sẽ ở cùng con cho đến ngày sau cùng, và sẽ yêu thương con mãi mãi.”

Chưa bao giờ tôi khóc nhiều như thế.
Làm sao tôi từng có thế sống dửng dưng?
Làm sao tôi đã xúc phạm Chúa thật nhiều?
Tôi hỏi Chúa: “Chúa thương con đến mức độ nào?”
Chúa đưa tay ra và kìa dấu đinh xuyên thủng.
Tôi gục đầu dưới chân Chúa Kitô, Đấng Cứu Độ tôi,
Và lần đầu tiên trong đời, tôi nguyện cầu thực sự.
SAO PHẢI ĐỢI.
Sao phải đợi một nụ cười mới trở nên thật xinh tươi?
Sao phải đợi đến lúc cô đơn mới nhận ra giá trị của một người bạn?
Sao phải đợi được yêu rồi mới đem lòng yêu người ?
Sao phải đợi có một chỗ làm tốt mới bắt đầu công việc?
Sao phải đợi có thật nhiều rồi mới chia sẻ một chút?
Sao phải đợi thất bại mới nhớ đến một lời khuyên?
Sao phải đợi một nổi đau rồi mới nhớ đến một lời ước nguyện?
Sao phải đợi có thời gian mới đem sức mình ra phục vụ?
Bạn ơi, Sao phải đợi ? Bởi có thể rằng bạn không biết bạn sẽ đợi đến bao lâu.
SỰ BÌNH AN.
Một vị vua treo giải thưởng cho nghệ sĩ nào vẽ được một bức tranh đẹp nhất về sự bình yên. Nhiều họa sĩ đã cố công. Nhà vua ngắm tất cả tất cả các bức tranh nhưng chỉ thích có hai bức và ông chỉ chọn  lấy một.
Một bức tranh vẽ hồ nước êm ả, mặt hồ là tăm gương tuyệt mỹ vì có những ngọn núi cao chót vót bao quanh. Bên trên là bầu trời trong xanh với những đám mây trắng mịn màng. Tất cả những ai ngắm bức tranh này đều cho rằng đây là bức tranh bình yên thật hoàn hảo.
Bức tranh kia cũng có những ngọn núi, nhưng những ngọn núi này trần trụi và lỏm chỏm đá. Ở bên trên là bầu trời giận dữ đổ mưa như trút kèm theo sấm chớp. Đổ xuống vách núi là dòng thác nổi bọt trắng xóa. Bức tranh này trong thật chẳng bình yên chút nào. Nhưng khi nhà vua ngắm nhìn, ông thấy đằng sau dòng thác là một bụi cây nhỏ mọc lên từ một khe nứt của một tảng đá. Trong bụi cây một con chim mẹ đang xây tổ ở đó giữa một dòng thác trút xuống một cách giận dữ, con chim mẹ đang an nhiên đậu trên tổ của mình … bình yên thật sự.
“Ta chấm bức tranh này”. Nhà vua công bố. Sự bình yên không có nghĩa là một nơi không có tiếng ồn ào, không khó khăn, không mệt nhọc. Bình yên có nghĩa ngay chính khi đang ở trong phong ba bão táp ta vẫn cảm thấy sự yên tĩnh trong trái tim. Đó mới chính là ý nghĩa thật sự của “sự bình yên”.



16. TẠI SAO PHỤ NỮ KHÓC?

Một cậu bé hỏi mẹ: Tại sao Mẹ lại khóc?
Người Mẹ đáp: vì Mẹ là một phụ nữ. Con không hiểu. Cậu bé thốt lên. Người Mẹ ôm chặt con và âu yếm: con không bao giờ hiểu được, nhưng nó là thế đấy. Thời gian trôi qua, cậu lại hỏi Cha. Sao Mẹ lại khóc hể Cha? Tất cả phụ nữ điều như thế con ạ? Người Cha mỉm cười đáp. Cậu lớn dần và vẫn đặt câu hỏi: Tại sao phụ nữ lại khóc.
Rồi anh gặp một nhà hiền triết. Nghe hỏi, nhà hiền triết trả lời: “Khi Thượng Đế tạo ra phụ nữ, Người phải làm cho họ thật đặc sắc. Người làm cho đôi vai của họ thật cứng cáp để che chở được cả thế giới, đôi tay họ mát lạnh để che chở sự yêu thương và Người cho họ một sức mạnh tiềm ẩn để mang nặng đẻ đau.
Người cho họ một sự dũng cảm để nuôi dưỡng và chăm sóc gia đình, người thân, bạn bè … và dù có nhọc nhằn đến mấy đi nữa không bao giờ than thở … Người cho họ tình cảm  để họ yêu thương con cái ngay cả những lúc con cái gây cho họ đau khổ. Người cho họ sức mạnh để chăm sóc người chồng của họ tránh vấp ngã vì Người tạo dựng họ từ xương sườn đàn ông để bảo vệ trái tim của anh ta. Người cho họ sự khôn ngoan để biết rằng một người chồng tốt sẽ không bao giờ làm tổn thương vợ mình, hiểu rõ sự chịu đựng của người phụ nữ và cô ta luôn thấp thoáng sau mỗi thành công của người chồng.
Để làm được những việc nhọc nhằn đó, Người cũng đã cho họ giọt nước mắt để rơi, để họ sử dụng bất cứ lúc nào và đấy cũng là điểm yếu duy nhất của họ khi con thấy họ khóc, hãy nói với họ con yêu họ biết bao và nếu họ vẫn khóc, con hãy làm cho trái tim họ được bình an.

17. TÌNH BẠN

Hai người bạn đi trên con đường vắng vẻ. Đến một đoạn, họ có cuộc tranh luận khá gay gắt và một người đã không kiềm chế được và giơ tay tát vào mặt bạn mình. Người kia bị đau nhưng không hề nói một lời. Anh lấy tay viết lên cát: “ Hôm nay, người bạn thân nhất của tôi đã tát vào mặt tôi.”
Họ tiếp tục đi đến một con sông, họ dừng lại và tắm ở đó. Anh bạn kia không may bị vọp bẻ và suýt chết đuối, may mà được người bạn cứu được. Khi hết sợ, anh lấy tay viết lên đá: “Hôm nay, người bạn thân nhất đã cứu sống tôi.”
Anh bạn kia ngạc nhiên hỏi: Tại sao khi tôi đánh anh, anh viết lên cát, còn bây giờ anh viết lên đá.
Mỉm cười anh trả lời: “Khi một người bạn làm chúng ta đau, chúng ta hãy viết điều đó trên cát gió sẽ thổi bay chúng đi cùng với sự tha thứ … và khi có điều gì to lớn hơn xảy ra, chúng ta nên khắc nó lên đá như khắc sâu vào ký ức trái tim, nơi không ngọn gió nào có thể xoá nhoà được…”
Hãy học cách viết lên đá và cát.

18. TÌNH YÊU VÀ ĐÔI CÁNH

Ngày xưa có một cô gái sống cô đơn trong ngôi nhà gỗ cạnh một cánh rừng. Một hôm trong lúc dạo chơi cô bỗng thấy hai chú chim non mất mẹ đang thoi thớp trong tổ trên một chạc cây. Lập tức cô đem chúng về nuôi. Với sự chăm sóc chan chứa tình thương của cô, hai chú chim ngày càng lớn lên và xinh đẹp. Mỗi sáng chúng cất tiếng líu lo để chào cô.
Một ngày kia cô quên cài cửa lồng. Thế là một chú chim liều bay ra khỏi lồng và nó chưa bay đi hẳn mà lại luyện vài vòng như muốn chào cô lần cuối. Cô gái buồn bã nhìn theo. Cô không muốn phải rời xa nó. Cô không muốn tình yêu của cô bay mất, nên khi con chim bay thật gần cô liền với tay túm lấy nó thật mạnh. Cô sung sướng và giữ chặt nó trong tay và sau một lúc, cô cảm thấy con vật yêu quí của cô bỏng trở nên mềm nhủn trên tay. Cô hốt hoảng xoè tay ra và bàng hoàng nhận thấy con chim đã khép mắt qua đời. Nó đã chết bởi chính tình yêu mà cô dành cho nó. Cô thẫn thờ nhìn con chim sẻ bạn còn lại trong lồng và bắt đầu mượn tượng rằng nó cần được tự do bay vút trên bầu trời. cô liền tiến đến cái lồng và nhẹ nhàng tung chú chim vào không trung. Nó lượn quanh cô một vòng, hai vòng … Cô đón nhìn niềm vui của nó bằng ánh nhìn rạng rỡ và triều mến. Những muộn phiền trước đó không còn nữa. Bỗng nhiên chú chim dịu dàng đáp xuống đậu trên vai cô và hót vang những giai điệu mượt mà chưa bao giờ trong cuộc đời cô được thưởng thức. Qua tiếng hót dịu kỳ kia, cô chợt hiểu rằng:” Cách nhanh nhất để đánh mất tình yêu là khi ta nắm giữ nó thật chặt. Trái lại để giữ mãi sự yêu thương thì ta mãi ân cần trao cho cuộc đời một đôi cánh tự do.
Tôi đã học đưọc rằng...
·    Tôi đã học được rằng bạn có thể hiểu nhiều điều về một người dựa theo cách họ ứng xử trong ba trường hợp sau: một ngày mưa, một hành trang bị mất, và những bóng đèn treo trên cây Giáng Sinh. 
·    Tôi đã học được rằng dù cho cho tương quan của bạn với cha mẹ mình là thế nào đi nữa, bạn sẽ thấy thiếu vắng họ khi họ rời khỏi cuộc đời.
·    Tôi đã học được rằng tìm cách ‘sống cho ra sống’ thì không đồng nghĩa với đi tìm ‘sự sống.’
·    Tôi đã học được rằng cuộc đời đôi khi cho bạn một cơ hội thứ hai.
Tôi đã học được rằng bạn không nên đi qua cuộc đời mà cả hai tay đều mang găng bắt bóng. Bạn cần phải có khả năng ném một cái gì đó đi.
·    Tôi đã học được rằng nếu bạn theo đuổi hạnh phúc, thì nó trốn khỏi bạn. Nhưng nếu bạn quan tâm đến gia đình, bạn hữu, đến nhu cầu của người khác, đến công việc và bạn làm hết sức mình, thì hạnh phúc sẽ tìm đến với bạn.
·    Tôi đã học được rằng khi tôi quyết định một điều gì với tấm lòng cởi mở, thì quyết định đó thường đúng đắn.
·    Tôi đã học được rằng dù khi tôi đau khổ, tôi cũng không phải là người duy nhất.

·    Tôi đã học được rằng mỗi ngày bạn phải vươn ra và chạm đến một ai. Ta yêu mến những gì ta chạm được - nắm lấy bàn tay, ôm nhau vào lòng, hoặc chỉ là một cái vỗ lưng thân mật.
·    Tôi đã học được rằng tôi còn rất nhiều điều phải học.





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét